17 lượt xem

CÂU CHUYỆN “AI NGOAN SẼ ĐƯỢC THƯỞNG” – Văn Kể Chuyện – Lớp 2

GỢl Ý:
1. Dựa vào các bức tranh trong SGK Tiếng Việt 2, tập II, trang 102, hãy kể lại từng đoạn của câu chuyện:
1.    Bức tranh 1: Vào một buổi sáng đẹp trời, Bác Hồ đến thăm một trại nhi đồng. Vừa thấy bóng Bác, những em nhỏ đã chạy ùa ra vây quanh Bác như những đứa cháu vây quanh ông. Bác cầm tay hai cháu trai và gái bé nhất dắt đi vào trại. Bác đi thăm hết các nơi từ phòng ngủ, phòng ăn, nhà bếp, nhà tắm… của các cháu.

Bức tranh 2: Khi trở lại phòng họp, Bác đứng giữa các em rồi nhẹ nhàng hỏi:
–    Các cháu chơi có vui không?
–    Thưa Bác, vui lắm ạ!
Bác lại hỏi:
–    Các cháu ăn có no không?
–    No ạ!
–    Các cô có phạt các cháu không?
–    Không ạ!
–    Thê thì tốt lắm. Bây giờ Bác chia kẹo cho các cháu. Các cháu có thích kẹo không?
–    Thưa Bác, có ạ! Có ạ!

Đột nhiên có một cậu bé giơ tay xin nói: “Thưa Bác, ai ngoan thì được ăn kẹo, ai không ngoan thì không được ạ!”
–    Các cháu có đồng ý không?
–    Dạ, đồng ý ạ!
3.    Bức tranh 3: Bác chia kẹo cho các cháu. Đến lượt mình Tộ không nhận, em chỉ thưa khẽ:
–    Hôm nay, cháu không vâng lời cô. Cháu chưa ngoan, cháu không được ăn kẹo của Bác ạ!
Bác mỉm cười trìu mến, nhìn Tộ rồi nói:
–    Cháu biết nhận lỗi, thế là ngoan lắm! Cháu vẫn được phần kẹo như các bạn khác.
Tộ mừng rỡ, đưa hai tay ra nhận lấy kẹo Bác cho.

BÀI LÀM
Khi chúng tôi đã đứng thành vòng rộng quanh Bác, Bác cầm gói kẹo đi chia cho từng người một. Đến lượt tôi, tôi không dám đưa tay ra nhận. Nhìn Bác, tôi khẽ thưa:
–    Thưa Bác! Cháu là Tộ! Hôm nay cháu chưa được ngoan. Cháu không vâng lời cô. Cháu thấy mình không xứng đáng ăn kẹo của Bác.
Nghe tôi nói vậy, Bác mỉm cười trìu mến, xoa đầu tôi, rồi nói:
–    Cháu biết nhận lỗi, thế là ngoan lắm! Cháu vẫn được phần kẹo như mọi người.
Tôi sung sướng đưa hai tay ra nhận kẹo Bác cho.

Cheap Website Traffic