CÂU CHUYỆN “NGƯỜI LÀM ĐỒ CHƠI” – Văn Kể Chuyện – Lớp 2

 GỢI Ý:
1.    Đoạn 1: ơ gần nhà tôi, có bác Nhân là một người làm đồ chơi bằng bột màu. ơ ngoài phố, cái sào nứa bác dựng ở chỗ nào là trẻ con chúng tôi xúm lại chật ních. Bác nặn những ông Bụt, Thạch Sanh, Tôn Ngộ Không, những con gà, con vịt… màu sắc thật sặc sỡ, thích mắt. Bác rất vui với công việc của mình.

Đoạn 2: Dạo này, hàng của bác Nhân thường bị ế do những đồ chơi hàng nhựa xuất hiện. Một hôm, bác Nhân bảo: “Bác sắp về quê làm ruộng, không nặn đồ chơi nữa”. Tôi buồn đến suýt khóc nhưng cố giữ bình tĩnh:
–    Bác ở lại làm đồ chơi cho chúng cháu, đừng về!
–    Nhưng độ này, có ai mua đồ chơi của bác nữa đâu!
–    Cháu sẽ mua và rủ các bạn cháu cùng mua.
Bác cảm động ôm lấy tôi.

3. Đoạn 3: Ngày mai là buổi bán hàng cuối cùng của bác. Sáng nay, tôi bèn đập con lợn đất, được bao nhiêu tôi chia nhỏ món tiền nhờ mấy bạn trong lớp mua giúp đồ chơi của bác.
Chiều ấy, gặp tôi, bác vui lắm. Bác tặng tôi hai con giống rồi nói: “Hôm nay đắt hàng lắm, bác bán không còn một thứ gì. Thì ra bọn trẻ vẫn còn thích đồ chơi của bác”. Bác còn bảo:
–    Về quê, bác sẽ tiếp tục nặn dồ chơi để bán. Nghe nói trẻ ở nông thôn thích thứ này hơn trẻ thành phố đấy cháu ạ!
BÀI LÀM
Bác Nhân là người làm đồ chơi bằng bột màu. Nhà bác gần nhà tôi, nên tôi thường sang chơi và hay vọc vạch những thứ đồ chơi mà bác nặn ra để bán cho trẻ con. Mỗi lần bác ra phố để bán các thứ đồ chơi ấy thì lũ trẻ con thường vây quanh bác rất đông. Đứa nào cũng thích mua các thứ đồ chơi do bác nặn. Nào là ông Bụt, ông Tiên, Tôn Ngộ Không, những con gà, con vịt… loại nào cũng ngộ nghĩnh, dễ thương nên bác bán chỉ một loáng là hết sạch.

Những rồi dạo này, các thứ đồ chơi hàng nhựa điện tử ra đời. Hàng của bác bị ế. Gặp tôi bác bảo: “Bác sắp về quê làm ruộng vì đồ chơi bằng bột không ai mua nữa”. Nghe bác nói vậy tôi buồn lắm. Tôi lựa lời động viên bác.
–    Bác cứ ở lại, nặn đồ chơi cho chúng cháu đi. Cháu sẽ mua và rủ bạn bè trong lớp, trong phố mua nữa bác ạ. Cháu và các bạn cháu rất thích các thứ đồ chơi do bác làm.
Bác cảm dộng ôm tôi vào lòng, nói:
–    Bác cảm ơn cháu nhiều!
Ngày mai là ngày bán hàng cuối cùng dự định của bác. Tôi quyết định “mổ thịt” con lợn đất. Tôi chia nhỏ món tiền nhờ các bạn trong lớp mua giùm các thứ đồ chơi ở chỗ bác Nhân. Chiều hôm đó, gặp tôi, bác vui vẻ nói: “Bác cứ tưởng bọn trẻ không còn thích đồ chơi của bác nặn nữa. Không ngờ bác bán hết sạch. Bác để tặng cháu hai con giống, về quê, bác sẽ tiếp tục làm nghề này. Ớ quê, bọn trẻ con thích các đồ chơi này hơn trẻ ở thành phố đấy, cháu yêu của bác ạ!”.