18 lượt xem

CHUYỆN BỐN MÙA – Văn Kể Chuyện – Lớp 2

GỢl Ý:
1. Dựa vào tranh, kể lại Đoạn 1 Chuyện bốn mùa (SGK Tiếng
Việt 2, tập II, trang 6).
1. Bức tranh 1: Đông cầm tay Xuân, bảo: “Chị là người sung sướng nhất đấy! Ai cũng yêu, cũng thích chị. Chị mà về thì vườn cây nào cũng xanh tốt lạ thường”.

Bức tranh 2: Xuân dịu dàng nói: “Nhưng phải có nắng của em Hạ, cây cối mới đơm hoa kết trái được. Còn các cậu học trò mới dược nghỉ hè”.
3.    Bức tranh 3: Hạ tinh nghịch xen vào: “Thế mà thiếu nhi, lại thích em Thu nhất đấy. Không có Thu vườn bưởi làm sao chín vàng và các em làm gì có đêm trăng rước đèn họp bạn. Phải không Thu?”
4.    Bức tranh 4: Thu dặt tay lên vai Đông thỏ thẻ: “Có em Đông mới có bập bùng bếp lửa nhà sàn, có giấc ngủ ấm trong chăn. Sao lại có người không thích Đông được! Đúng không nào?”
2.Kể lại toàn bộ câu chuyện.
Gợi ý: Em liên kết nội dung bốn bức tranh lại rồi thêm phần đoạn (2) trong Chuyện bốn mùa đã học để hoàn chỉnh câu chuyện. Có thể các em phân vai, mỗi em đảm nhiệm một vai trò Xuân, Hạ, Thu, Đông và bà Đất để kể chuyện.

BÀI LÀM
Đông nắm chặt tay Xuân khẽ nói: “Chị là một người hanh phúc nhất trên đời này đấy. Ai ai cũng yêu mến chị. Bởi chị có mặt ở đâu thì vạn vật đều vui tươi phấn khởi. Cây cối đâm lộc nảy chồi, cành lá sum suê tươi tốt”.
Nghe Đông khen mình như vậy, Xuân nhẹ nhàng phân bua: “Chị được sung sướng như vậy cũng nhờ có cái nắng của em Hạ đấy. Nhờ có ánh nắng vàng rực rỡ cây cối mới đơm hoa kết trái được. Còn các cô cậu học sinh mới được nghỉ hè với những chuyến tham quan du lịch vui vẻ cùng với gia đình đấy, Đông ạ”.
Nghe Xuân nhắc đến tên mình với một tình cảm thân thương quý trọng như thế, Hạ vội vàng xen vào với một vẻ tinh nghịch dí dỏm: “Thế mà thiếu nhi lại thích em Thu nhất đấy. Có Thu vườn buởi mới chín vàng và lại được vui chơi thỏa thích dưới ánh trăng rằm trong đêm rước đèn họp bạn. Hạ ghen với Thu đấy”.
Thu nhẹ nhàng đặt tay lên vai Đông thỏ thẻ nói: “Không có Đông làm sao có bếp lửa bập bùng. Và làm sao có được giấc ngủ ấm nồng trong chăn đệm. Chỉ những điều ấy thôi cũng đủ cho mọi người yêu quý Đông rồi, phải không nào?”

BÀI LÀM
Đông quàng lấy Xuân thủ thỉ: “Chị thật là hạnh phúc. Ai cũng yêu mến chị, ở đâu, trên thế gian này, hễ thấy chị là vạn vật đều vui tươi phấn khởi. Cây cối đâm chồi nảy nụ tươi tốt lạ thường!”
Nghe Đông khen mình như vậy, Xuân khẽ khàng phân bua: “Chị được tươi tốt như vậy là nhờ ánh nắng vàng của em Hạ đấy. Cây cối đơm bông kết trái được là nhờ Hạ ban sắc nắng ấm áp cho vạn vật. Các cô cậu học sinh cũng nhờ Hạ mà có những chuyến đi tham quan du lịch cùng với đại gia đình trong kì nghỉ hè đấy, Đông ạ!”
Thấy Xuân nhắc đến mình, Hạ vội chen ngang, dí dỏm nói: “Vậy mà, thiếu nhi lại thích nhất em Thu đấy! Có Thu hiện diện thì trái bưởi mới chín vàng, thiếu nhi mới thỏa thích vui đùa trong đêm trăng tròn, cùng nhau rước đèn họp bạn. Hạ cảm mến Thu nhất đấy!”
Nghe Hạ khen mình, Thu cũng áy náy lắm, cô vội vàng đến bên Đông thỏ thẻ: “Không có Đông làm sao có những bếp lửa bập bùng. Làm sao có được giấc ngủ ấm nồng trong chăn nệm. Đông mới là quý mới là yêu đấy chứ!”

Cheap Website Traffic