Kể lại câu chuyện Người bán quạt may mắn – Văn Kể Chuyện – Lớp 2

BÀI LÀM 1
Chuyện kể rằng: Thuở xưa ở Trung Quốc có ông Vương Hi Chi viết chữ đẹp nổi tiếng. Một hôm đang ngồi nghỉ ở dưới một gốc cây cổ thụ ven đường thì tình cờ có một bà lão bán quạt cũng gánh hàng đến nghỉ ở đấy. Bà nói với ông rằng từ sáng đến giờ chưa bán được một cái nào. Chiều nay, chắc cả nhà phải nhịn đói. Nói xong, bà mệt quá ngủ thiếp đi. Lúc ấy ông Vương Hi Chi liền lấy bút mực viết chữ, đề thơ vào tất cả các cánh quạt của bà

Tỉnh dậy thấy gánh quạt trắng tinh của mình bị ông Vương bôi đen lên cả, bà giận dữ bắt ông Vương phải bồi thường. Ông Vương im lặng, mỉm cười rồi lẳng lặng bỏ đi. Nào ngờ gánh quạt của bà chỉ trong một thời gian ngắn bán được rất đắt. Một đồn mười, mười đồn trăm, người ta đua nhau đến mua quạt. Có người còn hỏi mua giá đến ngàn vàng. Bà lão tiếc đứt ruột vì không còn nữa mà bán. Trên đường trở về bà thầm nghĩ chắc là trời thương mình nên mới sai ông tiên đến giúp mình, quạt mới bán nhanh, bán chạy đến như thế.

 

BÀI LÀM 2
Vương Hi Chi nổi tiếng là người viết chữ đẹp ở Trung Quốc thời xưa. Một lần, ông đang ngồi nghỉ mát ở dưới gốc cây ven đường thì một bà già bán quạt cũng đến nghỉ ở đấy. Bà lão phàn nàn là quạt bán ế ẩm, chiều nay chắc cả nhà bà sẽ phải nhịn cơm. Buồn và mệt, bà ngồi tựa vào gốc cây ngủ thiếp đi.
Trong lúc bà lão ngủ, ông Vương lẳng lặng lấy bút mực ra, viết chữ, đề thơ vào từng chiếc quạt. Tỉnh dậy, thấy cả gánh quạt trắng tinh của mình đã bị ông già kia bôi đen lem luốc, bà tức giận, bắt ông Vương phải bồi thường. Ông chỉ cười, không nói rồi thu xếp bút mực ra đi.
Nào ngờ, khi quạt trắng thì không ai mua giờ quạt bị bôi đen thì ai cũng cầm xém và mua ngay. Chỉ một loáng cả gánh quạt đã bán hết. Rồi người mua mách nhau đến hỏi rất đông. Nhiều người còn hỏi mua với giá ngàn vàng. Bà lão nghe mà tiếc ngẩn tiếc ngơ. Trên đường về, bà nghĩ bụng: có lẽ vị tiên ông nào đó đã cảm thương cảnh ngộ của bà nên đã giúp bà bán chạy đến như thế.

BÀI LÀM 3
Có một người viết chữ đẹp nổi tiếng ở Trung Quốc thời xưa tên là ông Vương Hi Chi. Một hôm, ông đang ngồi nghĩ ở dưới một gốc cây ven đường thì gặp một bà lão nghèo đi bán quạt cũng ghé vào nghỉ chân ở dưới gốc cây ấy. Bà buồn rầu nói về chuyện bán quạt ế quá cho ông Vương nghe. Nói rồi, bà tựa vào gốc cây ngủ thiếp đi. Chờ cho bà ngủ say, ông Vương liền lấy bút mực ra viết chữ, đề thơ vào tất cả gánh quạt của bà. Tỉnh dậy, thấy gánh quạt bị mực bôi đen loang lổ, bà lão la rầm lên và bắt ông Vương phải đền. Ông không nói năng gì, chỉ cười rồi thu xếp bút mực ra đi. Nào ngờ, chỉ một lúc sau người di đường ai cũng cầm quạt lên xem rồi mua ngay. Cả mấy chốc mà gánh quạt của bà đã bán hết. Gó người còn chạy đến hỏi mua giá đến ngàn vàng nhưng còn đâu nữa mà bán. Bà lão tiếc đứt cả ruột. Trên đường trở về, bà nghĩ bụng: “Chắc ông trời thương cảnh của bà mà sai một vị tiên đến giúp bà bán hết quạt đó thôi”.