22 lượt xem

KỂ VỀ NGƯỜI THÂN – Văn Kể Chuyện – Lớp 2

Kể về ông (bà) hay một người thân của em.

1-1. Gợi ý:

a.    Ông (bà), người thân của em bao nhiêu tuổi?

b.    Ông (bà), người thân của em là nghề gì?

c.    Ông (bà), người thân của em yêu quí, chăm sóc em như thế nào?

1-2. Hướng dẫn:

Em đọc kĩ các câu gợi ý trong bài (thực chất là những câu hỏi) giúp em chọn đối tượng mà mình phải kể. Người đó có thể là ông hoặc bà, bố hoặc mẹ, anh hoặc chị…

BÀI LÀM

Đó là mẹ của em. Nghe mẹ nói năm nay mẹ đã bước sang tuổi ba mươi. Mẹ sinh em từ năm mẹ hai mươi hai tuổi. Mẹ của em làm nghề dạy học.

Bố em công tác ở xa, vài ba tuần hay một tháng bố em mới về nhà một lần. ở nhà chỉ có ba mẹ con: mẹ, em và thằng cu Tí. Chúng em đều ngoan cả, biết nghe lời mẹ.

BÀI LÀM

Mẹ em năm nay ngoài ba mươi tuổi, người dong dỏng cao, ăn mặc lúc nào cũng gọn gàng, tươm tất. Mẹ em là bác sĩ, làm ở bệnh viện huyện, nhiều khi phải trực tối, trực đêm. Tuy bận nhưng việc cơm nước trong nhà, quần áo em mặc… mẹ lo rất chu đáo. Mẹ thường xuyên đưa em đi học, đón em về và kiểm tra bài vở của em. Mỗi lần em được điểm 10, mẹ vui lắm. Mẹ còn cùng tập vẽ, tập đàn với em nữa. Mẹ vừa là mẹ, vừa là bạn hằng ngày ở nhà của em…

BÀI LÀM

Ai cũng nói mẹ em đã đẹp người lại đẹp nết. Năm nay mẹ em đã bốn mươi tuổi nhưng trông vẫn còn trẻ lắm. Cái tên Lê Thị Hoài Ngân cũng dẹp, đẹp như ngoại hình của mẹ vậy. Mẹ làm bác sĩ đã hơn mười năm. Trong thời gian dó, mẹ đã cứu chữa không biết cho bao nhiêu người. Là bác sĩ giỏi nên mẹ em rất bận rộn. Nhiều lúc nửa đêm mẹ cũng phải đến bệnh viện để chăm sóc bệnh nhân. Vất vả thế nhưng mẹ vẫn dành thời gian lo cho gia đình, lo cho em, mẹ yêu thương và lo lắng cho em từng li từng tí. Từng bữa ăn, giấc ngủ mẹ đều chu dáo. Không những thế, mẹ còn dành thời gian chỉ cho em học nữa. Em rất kính trọng và yêu thương mẹ. Em thầm hứa sẽ học thật giỏi để xứng đáng với lòng mong mỏi của mẹ.

BÀI LÀM

Đó là ông em. Nghe bố nói năm nay ông đã năm mươi sáu tuổi.

Ông là một cán bộ nhà nước làm việc ở mãi trên tỉnh xa đến hơn bốn mươi cây số, nửa tháng ông mới về thăm nhà một lần.

Mỗi lần về thăm nhà, ông đều mua quà cho chị em tôi. Nào truyện tranh, rồi kẹo bánh, cặp tóc, nơ hồng nơ xanh… về đến nhà là ông thường dẫn hai chị em tôi đi thăm vườn. Thỉnh thoảng ông lại bế bé Vương rồi hôn lên má nó. Bé Vương cười như nắc nẻ rồi gục đầu vào vai ông để tránh những cái hôn nhồn nhột mà bộ râu ông cà vào.

 

2. Dựa theo lời kể ở bài tập 1, hãy viết một đoạn văn ngắn (từ 3-5 câu) kể về ông (bà) hoặc người thân của em.

2-1. Hướng dẫn:

–    Đề bài yêu cầu viết một đoạn văn ngắn từ 3 – 5 câu kể về ông (bà) hoặc một người thân. Để thực hiện đề bài này, em chỉ cần nối kết các câu a,b,c lại em sẽ có một đoạn văn theo yêu cầu đề ra.

2-2. Gợi ý:

–    Người mà em muốn kể đó là ông em. Nghe bố nói, năm nay ông đã năm mươi sáu tuổi. Ông là một cán bộ nhà nước làm việc ở mãi trên tỉnh, xa nhà đến hơn bốn mươi cây số. Nửa tháng, ông mới về thăm nhà một lần. Mỗi lần về thăm nhà, ông đều mua quà cho hai chị em tôi. Nào truyện tranh “Thám tử lừng danh Conan”, “Nữ hoàng Ai Cập”, “Sailormoon”’rồi kẹo bánh, cặp tóc, nơ hồng, nơ xanh và nhiều thứ nữa. về đến nhà, ông thường dẫn chị em tôi đi thăm vườn. Thỉnh thoảng ông lại bê bé Vương thơm chùn chụt lên má nó. Bé Vương cười như nắc nẻ rồi gục đầu vào vai ông để tránh những cái hôn nhồn nhột mà bộ râu ông cà vào.

BÀI LÀM

–    Mẹ em đấy, một người mà em quý nhất trên đời. Năm nay, mẹ ngoài ba mươi tuổi, dạy học ở một trường Trung học phổ thông của thị xã. Bố công tác ở xa, mãi ở ngoài đảo Trường Sa, năm bảy tháng hoặc một năm bô mới về nhà một lần. Ở nhà, chỉ có ba mẹ con: Mẹ, em và thằng cu Tí. Mọi việc ở nhà, một tay mẹ em gánh vác. Mỗi buổi sáng, mẹ thường dậy rất sớm để chuẩn bị ăn sáng cho ba mẹ con, rồi lại vội đến trường, gởi cu Tí ở nhà trẻ, sau dó lại đến trường, đến lớp, tất bật tối ngày. Không phải chỉ có em biết mẹ vất vả mà hình như thằng cu Tí cũng biết thì phải. Rất ít khi nó nhõng nhẽo quấy rầy mẹ. Buổi tối, nó thường lấy đồ chơi ra chơi một mình, chơi chán rồi lăn kềnh ra ngủ. Cả hai chị em đều ngoan nên mẹ rất thương yêu và cưng chiều chúng em.

 

BÀI LÀM

Em muốn kể về chú em. Chú em là kĩ sư cầu đường hiện công tác tại sở giao thông công chánh của thành phố.

Chú rất ít khi ở nhà. Dường như mỗi tuần chú chỉ ở nhà với ông bà nội hai ngày cuối tuần. Nhiều công trình cầu đường ở thành phố đều có công sức đóng góp của chú. Mỗi lần khánh thành cầu nào có chú tham gia, chú đều cho em đi dự. Em rất yêu và quý trọng nghề của chú.

Nghề của chú tuy vất vả khó nhọc nhưng luôn được mọi người quý trọng.

BÀI LÀM

Mẹ tôi là một bác sĩ nha khoa. Mẹ đã làm việc ở bệnh viện tỉnh đến nay hơn hai mươi năm rồi. Hằng ngày, mẹ đến bệnh viện từ lúc bảy giờ và đến mười một giờ mới về. Vừa về đến nhà là mẹ xuống bếp, vo gạo thổi cơm làm đồ ăn. Chỉ một lúc sau, bố con em đã có một bữa ăn tươm tất, ngon miệng. Buổi chiều, trước lúc đến bệnh viện, mẹ thường đưa em đến trường rồi mới vào nhiệm sở. Chiều tan học, đã thấy mẹ đứng chờ ở ngoài cổng để đón em. Có những đêm đang ngủ thì nghe chuông điện thoại, mẹ lại vùng dậy, vội vã vào bệnh viện, tờ mờ sáng mẹ mới về. Đó là những lúc có ca cấp cứu. Nghề của mẹ vất vả lắm. Nhưng đấy là một cái nghề nhân đạo, nghề cứu người.

Cheap Website Traffic